Một ngày Chủ Nhật nhiều mưa...

Những ký ức của tôi trong suốt hơn 2 tháng vừa qua dường như là một mớ hỗn độn. Tôi không nhớ được mình đã làm những gì, nói những gì, thích những gì và đã tận hưởng những gì. Chỉ có gương mặt của người ấy là hay ở đó với tiếng cười rất đặc trưng đôi khi làm tôi khó chịu.
Trên đường gió lùa vào tóc. Tôi ngồi sau xe hít mùi phố Hà Nội một ngày bão về. Lòng trống trơn. Giữa rất nhiều khoảng trống, tôi hay nhìn vào sau gáy người ấy, da nâu rám, một ít chấm đen trên cái nền nâu ấy... Lãng mạn không? Hẳn là có chứ. Yên tâm không? Có quá nhiều bất an.

Sau đấy là đệm và rất nhiều cử động ào ạt. Tôi nghĩ hẳn là nhiều năm sau này, tôi vẫn sẽ nhớ về cảm giác làm tình với người đàn ông ấy. Khi viết ra, chúng có vẻ trần trụi nhưng hôm nay, tôi đã khỏa thân hoàn toàn trước mặt người ấy, dù trong lòng còn nhiều e dè. Nhưng tôi đã làm vậy.
Ngồi từ bậu cửa sổ nhìn ra trời mưa, nước rơi loang loáng xuống lòng đường. Tôi nhớ một ngày xa xăm nào đấy, một ngày tình yêu trong lòng còn nguyên vẹn và dào dạt như mưa, thứ hạnh phúc đong đầy không gì có thể so sánh. Hình như quá xa rồi. Thứ còn lại đây là cái gì đó chai nhám và thô cứng. Hóa ra một phần của trưởng thành là như thế. Một thứ không thể vãn hồi, không thể lấy lại, không thể trở về.

Nhận xét