"...Ước gì sẽ luôn có thứ gì đó trông chừng và bảo vệ em..."
Hôm nay cũng là một ngày vừa ngắn vừa dài. Ngắn vì đã sắp hết ngày và dài vì nó vô nghĩa. Cơn đau đầu không buông tha mình.
Hẳn nhiên, chuyện không đi xa quá 300m khỏi phòng không làm mình phát điên lên hay thấy phiền toái lắm. Mình có thể tự pha cà phê, hồng trà, trà sữa, có bánh gato trong tủ lạnh, có thể đặt mọi thứ trên điện thoại. Mình không thấy bị bó buộc, mình chỉ thấy cuộc đời không dịch chuyển là một cuộc đời vô nghĩa hoàn toàn...
Thế nên ngày hôm ấy, bước ra khỏi Rabbit Hole, mình cảm thấy như vừa tỉnh khỏi giấc mơ. Pat là một thứ giấc mơ đẹp đẽ mà mình không với tới vào thời điểm đó. Ngay cả chuyện tình của anh với Kelly và cuộc hôn nhân ngắn ngủi của họ.
"Tất nhiên là anh đã từng đau đớn. Nhưng mà em biết đấy, không phải chúng ta chỉ có 2 lựa chọn: 1 là chịu đau, 2 là chết đâu. Anh tin là nếu anh cứ đi lăng quăng như này thì sớm muộn gì cũng tìm được một chỗ trú ẩn an toàn cho mình. Sao em không thử?"...
Hẳn nhiên, chuyện không đi xa quá 300m khỏi phòng không làm mình phát điên lên hay thấy phiền toái lắm. Mình có thể tự pha cà phê, hồng trà, trà sữa, có bánh gato trong tủ lạnh, có thể đặt mọi thứ trên điện thoại. Mình không thấy bị bó buộc, mình chỉ thấy cuộc đời không dịch chuyển là một cuộc đời vô nghĩa hoàn toàn...
Thế nên ngày hôm ấy, bước ra khỏi Rabbit Hole, mình cảm thấy như vừa tỉnh khỏi giấc mơ. Pat là một thứ giấc mơ đẹp đẽ mà mình không với tới vào thời điểm đó. Ngay cả chuyện tình của anh với Kelly và cuộc hôn nhân ngắn ngủi của họ.
"Tất nhiên là anh đã từng đau đớn. Nhưng mà em biết đấy, không phải chúng ta chỉ có 2 lựa chọn: 1 là chịu đau, 2 là chết đâu. Anh tin là nếu anh cứ đi lăng quăng như này thì sớm muộn gì cũng tìm được một chỗ trú ẩn an toàn cho mình. Sao em không thử?"...
Nhận xét
Đăng nhận xét