Không phải là postcard...
Tôi nghĩ ngoài kia mọi người đều đang hạnh phúc hoặc đang ngủ. :)
Pat cũng thế và tôi nên thôi làm phiền một người ở cách xa hàng nghìn dặm, bên kia bờ đại dương. Chỉ cần những người quanh mình, những người quanh mình mà thôi...
1. Hôm ấy, Phương không trả lời điện thoại. Trong đầu tôi hình dung ra vô vàn điều tồi tệ có thể xảy ra, nhất là sau chuyện của Izz. Ngay lúc ấy, tôi không hiểu được tại sao bản thân lại bùng lên như thế. Nhưng nỗi sợ mất mát là thật. Phương trong lòng tôi luôn là một cô gái yếu đuối, mỏng manh. Nếu hai đứa tôi có ai đó cần đứng lên bảo vệ người còn lại, tôi nghĩ đấy chắc chắn phải là mình.
2. Đêm hôm ấy, tôi cũng không trả lời tin nhắn của em út dù có thấy. Tôi im lặng và hèn nhát đến mức kì cục. Hay là giận lẫy? Tôi không hiểu được nhưng các em cũng không nên biết. Em chỉ nói sẽ đến thăm tôi ở bên kia. Thế là bỗng nhiên như có 1 cái gì đó để chờ đợi. Với em thì hình như là thế. Trong lòng tôi, con bé vẫn nhỏ xíu và nếu có ai đấy phải bảo ban hay che chở nó, tôi nghĩ cũng là tôi.
3. Đậu không phải một đứa tầm thường. Vài năm làm việc với sinh viên cho tôi cái cảm giác ấy ngay từ ngày đầu nhắn tin với con bé. Con gái bình thường ở tuổi ấy sẽ đầy ảnh tự sướng trên Fb (hay vì thế giới của tôi bị vây bởi những người như thế?), không kín tiếng và lặng lẽ, không quan tâm một cách thật thà đến những người không biết mặt.
Bất giác là thứ hạnh phúc giản đơn khi tìm được một người để trao lại những thứ mình đang cầm. Tôi những muốn bảo con bé ấy là gánh nặng nhiều hơn là kĩ năng vào mỗi lúc chỉ nó thêm một cái mới. Nhưng mà coi như là duyên đi, con bé sẽ thay tôi nếu có ngày tôi không còn ở đây. Nó sẽ là đứa làm tốt hơn mọi đứa khác, hơn cả tôi. Nếu có ai đấy là người truyền đạt lại kinh nghiệm cho nó, tôi nghĩ sẽ là tôi.
... Hôm nay Pat đăng một bức ảnh bãi biển đầy nắng và nhắn cho tôi: "Anh mong sẽ luôn có một thứ gì đó trông chừng và bảo vệ em...".
Nhận xét
Đăng nhận xét